Cuộc sống ở Mỹ

Nhà mình từ khi đi tới Mỹ đã qua được 4 cái tết rồi. Mình cũng chưa bao giờ định sẽ viết 1 bài cảm nhận về cuộc sống ở đây vì mình biết là mình chưa đủ kinh nghiệm để có thể nói về điều này. Cuộc sống ở Mỹ nó không tốt đẹp như mọi người nghĩ. Cuộc sống này nó chỉ dành cho những người biết cố gắng mà thôi.

Ngay từ những ngày đầu qua Mỹ ai mà chẳng bỡ ngỡ, Mình mất hơn một năm mới có thể hòa nhập với cuộc sống ở đây. Trong một năm đầu có thể coi như là một cái xác không hồn. Mình vẫn học tập bình thường và có thể nói là rất tốt nhưng mà năm đó khi nghĩ lại mình xem nó như là một thời kì đen tối. Thời kì mà mới qua chẳng biết gì hết. Chẳng biết tương lai sau này sẽ như thế nào. Mình cũng như mọi người lúc mới qua. Năm đầu tiên chỉ muốn về quê hương ngay thôi. Ngay từ tuần đầu mới qua mình tình cờ nghe được 1 cô trong họ hàng của mình nói với một người khác là gIa đình mình bây giờ chỉ có trông cậy vào em trai mình tại nó mới qua năm lớp 9 mới bắt đầu năm học đầu tiên ở high school. Tương lai của nó sẽ tốt hơn. Còn thằng anh trai (tức là mình) thì muộn quá rồi, giờ chỉ có nước học từ từ rồi ra lao động chân tay thôi chứ chẳng làm gì khác được. Mình ám ảnh câu nói đó suốt một thời gian dài. Mình vẫn có thể đi học bình thường mà tại sao lại nói như vậy với mình. Ba mình sau đó xin được việc làm ở công ty làm kinh kiện máy bay. Với đồng lương 8$/h ít ỏi. Ba mình phải làm 12 tiếng 1 ngày. Từ 4h chiều cho tới 4h sáng. Lúc đó mình đã bắt đầu vào học năm lớp 12 đầu tiên ở Mỹ. Chính nhờ câu nói của người cô đó mà mình phải quyết tâm cho người ta thấy là họ đã sai khi nghĩ về mình như vậy. Lúc đó mình không nghĩ nước Mỹ như là một nơi mà mình có thể sống được. Mình chỉ biết học như là một nhiệm vụ để chứng minh rằng mình không phải là một người thất bại. Trong năm đầu tiên học lớp 12, mình đã vượt qua cuộc thi CAHSEE — một cuộc thi phải vượt qua nếu muốn được có bằng tốt nghiệp high school. Mình lúc đó chẳng biết CAHSEE là gì. May thay, mình đã vượt qua chỉ trong lần thi đầu tiên. Có những đứa bạn người Việt qua được hơn 4 năm rồii mà thi hoài không đậu. Năm đó mình được A tất cả các lớp nhưng vẫn chưa đủ units để có thể có bằng tốt nghiệp. Mình phải học Adult School  thêm 2 học kì (tức là một năm nữa) để có đủ units. Năm thứ hai mình apply vào Pasadena City Col­lege. Vừa học col­lege vừa học adult school. Cũng năm đó mình học và lấy bằng lái xe. Cảm giác tự lái xe một mình thật là đã. Nó làm mình tự do hơn. Hồi năm đầu học high school mình chỉ quanh quẩn ở trường rồi về nhà ngay. Lúc đó mình không muốn đi đâu xa tại vì nghĩ nước Mỹ chẳng có gì thú vị cho mình quan tâm cả. Lúc tự lái xe lên trường col­lege và tiếp tục những tháng sau đó mình bắt đầu nhận ra là nước Mỹ cũng khá thú vị. Trường mình học ở Pasadena — một thành phố đẹp gần núi, mình rất thích con đường Cal­i­for­nia nhỏ một làn xe. Mình hay đi đường đó, từ đoạn Rose­mead sang tới Hill ngay trường Cal Tech. Đoạn đường đó thuộc khu San Marino, ai ở gần khu Pasadena chắc cũng biết San Marino là thành phố dành cho những người giàu. Mình thích ngắm những ngôi nhà bự và cổ kính chạy dọc đường Cal­i­for­nia. Những ngôi nhà trông thật yên bình sau những hàng cây. Dần dần mình mới nhận ra là trong đầu mình nung nấu những ước mơ. Ước mơ được sống trong một ngôi nhà yên bình như vậy. Có lẽ ai mới qua cũng đã nghe qua chữ Amer­i­can Dream. Giấc mơ Mỹ. Cho tới năm thứ 2 ở Mỹ mình mới biết thế nào là amer­i­can dream. Nhìn lại cuộc sống của gia đình mình ở Mỹ. Ba mình đi làm lao động, mẹ mình ở nhà làm nội trợ, em mình vẫn đang học high school. Nhìn ba mình làm việc 12 tiếng một ngày mình cảm thấy có lỗi nhưng biết làm gì được bây giờ. Nhà mình và những ngôi nhà ở gần trường mình sao mà khác nhau quá. Gia đình mình thì phải ở nhà thuê, hằng tháng vẫn đủ sống nhưng mà cứ như vậy suốt thì mình ko thể chịu được. Nhà mình từ VN sang Mỹ, ba mẹ mình muốn có một cuộc sống tốt hơn cho hai anh em mình nên mới quyết định đi. Nhưng nhìn ba mẹ lo cho mình như vậy nên mình muốn gia đình mình có một mức sống tốt hơn nữa. Phải làm gì bây giờ? Chỉ có phải cố gắng học hành cho tốt thôi. Ở Mỹ này phải cố gắng mới có thể thành công.

Từ lúc học col­lege mình được tiền Finan­cial Aid, tiền chính phủ hỗ trợ cho sinh viên chi phí học hành như xăng, sách, chỗ ở,… Mình lấy tiền đó mua máy chụp hình và những gì mà mình thích. Thích thú mày mò upload ảnh được một năm thì mình với một người bạn quyết định mở một cái pho­tog­ra­phy busi­ness. Chẳng có tiền đầu tư gì nhiều, chỉ là dùng những thứ có sẵn mà cả 2 đang có để kinh doanh. Cho tới nay thì được gần một năm rồi. Cái dịch vụ pho­tog­ra­phy này tuy lâu lâu mới có khách nhưng mà phải nói mỗi khi có thì lại kiếm được tiền khá so với mức lương mỗi giờ, Hiện tại khi đi chụp thì mình có thể kiếm được $25/h. Tất nhiên mình không định làm nghề này làm nghề chính. Cái mình muốn là một công việc ổn định. Mình lại vừa học vừa làm. Tháng 11 vừa rồi mình đã nộp đơn để chuyển vào UC — một hệ thống trường ĐH của Cal­i­for­nia. UC là một hệ thống trường tốt, nếu có bằng B.S trong UC thì có khả năng khi đi làm tiền lương sẽ đủ cho mình trang trải cuộc sống và giúp đỡ ba mẹ.

Gần đúng 4 năm từ khi mình sống ở Mỹ rồi. Mẹ mình có ý định năm sau mua nhà vì cảm thấy hiện tại ba mình đã làm đủ tiền mỗi tháng để có thể trả góp 30 năm cho một căn nhà và vì sắp có một số tiền từ một số tài sản bên VN còn lại chưa bán hết. Mình ngăn cản mẹ nói là vẫn chưa được vì hiện tại trong nhà chỉ có ba là người đi làm chính. Nếu chẳng may kinh tế lại xuống công ty ba có gì thì mình không thể trả tiếp tiền nhà được. Mẹ nên đợi mình ra trường có việc làm ổn định thì hãy mua. Mình nói sau khi ra trường mình sẽ phụ góp tiền mua nhà. Và mẹ đã nghe lời mình. An cư lạc nghiệp. Mình cũng muốn có một ngôi nhà tốt để có thể yên tâm làm việc và tận hưởng cuộc sống.

Càng sống lâu bên Mỹ mình càng quan tâm tới chất lượng cuộc sống hơn. Gia đình mình không có bảo hiểm y tế vì ba mình đã làm vượt mức để có thể xin Med­ical từ chính phủ. Bây giờ chỉ có thể mua bảo hiểm y tế từ những công ty bảo hiểm thôi. Ở Mỹ nếu nghèo thì hãy nghèo cho ra nghèo, còn khi đã lương cao thì nên cao thiệt là cao. Chứ cứ vừa vừa như gia đình mình khi có chuyện đau bệnh xảy ra thì rất mệt. Tuy nhiên có một người bạn của mẹ là bác sĩ nói là với mức lương của ba mình thì nếu có những ca bệnh khó và tốn nhiều tiền quá thì vẫn có thể xin chính phủ cho miễn hoặc là giảm tiền đó tới mức thấp nhất được. Vậy nên mình cũng yên tâm một phần. Mình đã tìm hiểu về giá bảo hiểm y tế ở đây. Gia đình mình muốn có bảo hiểm y tế bình thường thì mỗi tháng phải đóng khoảng $500 tất cả. Mình nói với em mình là mai mốt ra trường mỗi người góp tiền lại một nửa để đóng bảo hiểm ý tế cho cả nhà. Lại còn có bảo hiểm nhân thọ. Mai mốt khi nào có vợ có con mình sẽ mua bảo hiểm nhân thọ 500,000 USD cho 30 năm ngay. Ở VN nghe tới bảo hiểm nhân thọ thì ai cũng sợ tưởng là lừa đảo nhưng thật sự không phải vậy. Có bảo hiểm nhân thọ rất tốt, người chồng nào là người tạo thu nhập chính cho gia đình mà biết mua bảo hiểm nhân thọ là mình rất nể vì họ là người biết quan tâm tới gia đình của mình. GIả dụ như sau này mình là người thu nhập chính cho gia đình mình và mình không có bảo hiệm nhân thọ. Một ngày trong tương lai khi đứa con mình đang học lớp 3 mình bị tai nạn xe cộ và mình không qua khỏi. Lúc đó gia đình mình đã mất đi nguồi thu nhập chính. Ai sẽ lo cho vợ và con mình nữa? Rồi tiền đâu mà con mình có thể trang trải cho tới năm tốt nghiệp ĐH. Nếu có bảo hiểm thì sẽ không phải lo chuyện đó nữa vì đã có số tiền bảo hiểm lo rồi.

Có thể nói mình hiểu được một phần những điểm tốt cũng như sự khó khăn ở Mỹ. Mình may mắn vì đã được sống ở cả hai đất nước. Thấy được những điểm sáng và tối của cả hai. Dù cuộc sống ở Mỹ có phần hơi buồn tẻ nhưng chất lượng cuộc sống ở đây tốt. Nếu ai đang ở trong độ tuổi còn đi học hay có ý chí phấn đấu thì nên thử thách mình ở một đất nước mới. Thời gian lúc đầu rất khó khăn nhưng về sau khi bắt đầu chấp nhận bạn sẽ có sự so sánh giữa quê hương và xứ người. Mình muốn tạo cho gia đình mình một nơi ở tốt, một nền giáo dục và văn hóa tốt cũng như sự an toàn ngoài xã hội. Mình rất yêu quê hương của mình nhưng nếu chọn thì mình thích cuộc sống ở Mỹ hơn. Là người ai cũng có ước mơ. Mình ước sau này mình sẽ có một cuộc sống tốt hơn bây giờ nữa…

Suy nghĩ của mình về Facebook Timeline

Cách đây vài ngày Face­book đã chính thức giới thiệu giao diện Time­line cho cộng đồng devel­op­ers và chỉ 1 tuần nữa thôi sẽ chính thức xuất hiện cho tất cả mọi người. Theo mình đây là một ý tưởng thật tuyệt vời. Đã từ rất lâu mình muốn có một chỗ để ghi lại những mốc sự kiện quan trọng trong cuộc đời và chỗ đó có thể tồn tại theo thời gian. Face­book đưa ra giao diện này có thể nói là một cuộc cách mạng trong cuộc chiến giữa các social net­works, nói thẳng ra là với Google+. Mình mong Face­book sẽ giữ vững giao diện mới này vì có thể 1 tuần nữa sẽ có (rất nhiều) những users than rằng hãy đưa Face­book về giao diện cũ ngay đi. Đó là những người chưa làm quen và thích ứng với cái mới ngay được vì một phần giao diện Face­book cũ là cuộc sống của họ rồi. Mình là một người chậm thích ứng với những gì mới trong cuộc sống, nhưng những gì thuộc về tech­nol­ogy và inno­va­tion thì mình thích ứng rất nhanh. Người ta sẽ chê bai và thậm chí bỏ dùng Face­book nhưng mình tin chỉ 3 tháng sau khi người dùng bắt đầu hiểu ra cái hay của nó thì lúc bấy giờ cái cân trên cuộc chơi social net­wok sẽ không còn có chỗ nào cho Google+ nữa.

Mãi đến bây giờ Face­book mới hoạt động đúng như tên gọi của nó — Face­book. Bấy lâu nãy mình nghĩ rằng Face­book chỉ là một cái gì đó như là trò chơi trên mạng vậy. Bạn chia sẻ, bạn post hình, bạn cập nhật sta­tus,.. trong một khoảng thời gian ngắn. Việc quan trọng là với giao diện Face­book cũ bạn không xem lại được những gì đã để post lên trong một thời gian dài. Ý mình “không” ở đây vẫn có thể là được nhưng mà việc làm này tốn thời gian rất lâu vì có thể bạn sẽ phải nhấn “See more” vài trăm lần chỉ để xem lại cùng thời gian này năm trước bạn đã cập nhật sta­tus gì. Với Face­book Time­line thì mọi việc đã thay dổi hoàn toàn. Giờ đây Face­book trở thành một ngôi nhà ảo trên mạng Inter­net. Nói không ngoa rằng Time­line chính là một bước đột phá! Nếu bạn muốn giới thiệu và lưu giữ cả cuộc đời của mình thì cách nào là tốt nhất? Có hai phương án trả lời:

1. Viết auto­bi­og­ra­phy và xuất bản nó thành sách.

2. Làm thành viên trên Face­book và cập nhật Time­line của bạn.

Có lẽ hầu hết mọi người sẽ chọn cách thứ 2. Và mình cũng vậy.

Ky Uc

Nam mot minh tu dung nho lai nhung ngay do. Nhung ngay he o Viet Nam vua roi la nhung ky uc that dep doi voi minh. Nhung ngay song thoai mai ma ko phai lo nghi ve bat cu viec gi ca. Dung la mot ki nghi tuyet voi. Nhung ngay that hanh phuc ben em, nhung ky uc ay giong nhu la moi dien ra hom qua vay. Ngay mai lai di lam de kiem tien tiep nua. Moi thu o day chi dien ra nhu mot cai may. Chi can bo nhien lieu vao la chay, chay va chay. Phai co gang thoi, muon ton tai dc o noi nay phai co gang thoi. Anh nho em!

Time

Nhà soạn nhạc phim Hans Zim­mer là một người tài giỏi. Bản nhạc này trong phim Incep­tion là bản nhạc để lại nhiều ấn tượng với tôi nhất. Chỉ với một cái tên đơn giản “Time”,  Hans đã viết nên một bản nhạc của cuộc đời. Tôi biết Hans Zim­mer vào thời gian này năm ngoái khi đọc được một bài viết “Bạn thích OST nào nhất?” trong một diễn đàn. Cái tên Hans Zim­mer được nhắc tới rất nhiều. Thời đó bản nhạc ấn tượng nhất trong phim đối với tôi là End­ing của “The Dark Knight”, thì ra được soạn bởi Hans Zim­mer. Ngay khi Incep­tion ra mắt ông ấy lại khiến tôi ấn tượng một lần nữa. Time — một tuyệt tác của thời gian. Hãy lắng nghe kĩ ca khúc này và bạn sẽ thấy một cuộc đời hiện ra trước mắt. Có sự mong đợi, thăng trầm và những lúc buồn tẻ nhất. Tài năng của Hans Zim­mer hay ở những đoạn cao trào đột ngột rồi xuống thấp giống như một cuộc đời vậy.

Thời gian là thứ đáng quý nhất. Xin đừng bao giờ hoang phí. Đới với tôi lúc này thời gian mới trải qua chậm làm sao.

Hồi trưa có xem một đoạn ngắn trong “Chuyện Tình Mùa Thu”, chỉ coi có một khúc hai người yêu nhau lại xa nhau một thời gian mà lại thấy xót xa quá. Cảnh nhân vật nam chính chở người yêu về nhà vào buổi tối, lúc này là ngày cuối trước khi nhân vật nam phải đi một thời gian. Nhân vật nữ chính khóc, nhân vật nam cười và an ủi động viên người yêu của mình.  Anh ta vẫn tỉnh táo nhưng trong giọng nói có vẻ buồn. “Em đừng khóc, đừng khóc, khóc sẽ xấu lắm” và ôm lấy cô gái. Và anh ta đã khóc nhưng không cho người con gái ấy biết. Một vai diễn rất nhập tâm. Quay qua nói với mẹ “Diễn viên nam này đóng hay thật”. Em tôi “Vậy mà hay sao?”. Ừa cũng phải, có lẽ chỉ những ai trải qua những giây phút đó rồi mới có thể thấy diễn viên này đóng hay như thế nào. À, sau khi tra Google thì tôi biết được tên diễn viên nam này là Khương Ngọc.

Tụi mình sẽ yêu nhau rất lâu đấy… Anh nhớ em!

Tháng Sáu

Từ hôm nay mình sẽ ít gặp nhau lại mặc dù chỉ còn 1 tháng nữa là mình gặp nhau rồi. Chúc em ôn bài thật tốt. Chúc cho công việc của anh trong tháng này thật tốt. Cuối tuần này là một buổi chụp hình rất quan trọng đối với anh. Anh có hơi lo vì đây là lần đầu tiên cầm máy chụp hình mà chụp một bộ hình có trách nhiệm rất lớn. Anh biết em cũng lo sợ cho kì thi sắp tới. Anh và em ai cũng lo những gì sắp xảy ra hết. Nhưng mình cùng nhau cố gắng nào!